Review sách Món hàng quý giá nhất - Jean-Claude Grumberg


Review Sách | 19/09/2023 19:15| Minh Ngọc

Lượt xem: 686

Món hàng quý giá nhất: Một chuyện cổ tích nhân văn đầy sức mạnh

Cuốn sách kể về hành trình của đứa trẻ và gia đình tiều phu trong việc tìm kiếm niềm vui và tình yêu thương trong thế giới đầy khó khăn và tàn khốc. Bằng cách sử dụng hình thức chuyện cổ tích, tác giả Jean-Claude Grumberg mang đến một thông điệp sâu sắc về hy vọng, tình yêu và khả năng vượt qua khó khăn.

Tại một cánh rừng rậm rạp, nơi cái đói và giá lạnh khủng khiếp ngự trị, hai vợ chồng tiều phu nghèo sống trong đau khổ. Với mỗi ngày trôi qua, bà tiều phu ngày càng mong mỏi có một đứa con, mà bà luôn cầu nguyện thần linh của rừng già ban tặng. Trong khung cảnh buồn thảm ấy, một tuyến đường độc đạo cắt qua, mang theo chuyến tàu hàng đem đến niềm vui và sự mong chờ duy nhất trong cuộc sống u ám của bà. Rồi một ngày thường như bao ngày khác, chuyến tàu giấc mơ mang đến cho bà một "món hàng quý giá" - một đứa trẻ được bọc trong chiếc khăn xa hoa và đẹp nhất mà bà từng thấy.

"Món hàng quý giá nhất" là một câu chuyện đầy nhân văn, nơi niềm hy vọng vào tương lai và tình yêu gia đình ấm áp vẫn tồn tại giữa khung cảnh đáng thương của cánh rừng và tàn khốc của chiến tranh. Jean-Claude Grumberg, tác giả tài ba, đã tạo nên một tác phẩm sâu sắc kết hợp giữa cảm nhận về con người và tình huống đời thường đầy ý nghĩa. Thông qua hình thức chuyện cổ tích, ông đã tạo ra một câu chuyện mạnh mẽ và khó quên, để lại trong lòng độc giả những suy nghĩ về hy vọng, tình yêu và khả năng vượt qua khó khăn.

Review sách Món hàng quý giá nhất

Ngôn ngữ sử dụng trong cuốn tiểu thuyết ngắn này rất tinh tế và hấp dẫn. Tác giả có khả năng tạo ra những hình ảnh sống động và mô tả tinh tế về cảnh quan và nhân vật. Cách viết của ông giúp độc giả hiểu và đồng cảm với những tình huống và cảm xúc của nhân vật.

"Món hàng quý giá nhất" là một cuốn sách đáng đọc, với câu chuyện đầy cảm xúc và ý nghĩa. Đối với những người tìm kiếm một tác phẩm văn học nhân văn và đầy cảm hứng, cuốn sách này sẽ là một lựa chọn tuyệt vời.

Review sách Món hàng quý giá nhất

Nếu bạn đang tìm kiếm một câu chuyện cảm động, mạnh mẽ và đầy ý nghĩa về tình yêu và hy vọng, “Món hàng quý giá nhất” chính là một lựa chọn tuyệt vời. Cùng Review sách hay của Nhà sách trực tuyến Pibook.vn tham khảo bài viết tổng hợp những bài review của độc giả được yêu thích và đánh giá cao bên dưới nhé!

Review sách của Quỳnh Anh

REVIEW MÓN HÀNG QUÝ GIÁ NHẤT

Một sớm chủ nhật

Một bài hát mang tên Kukuska

Một cuốn sách mở đầu là Ngày xửa ngày xưa với tông bìa trắng

Trắng như một tâm hồn của một đứa trẻ thơ, trắng như một màu tang tóc bàng bạc phủ khắp các con phố nơi có những kẻ sống khốn khổ, trắng như lớp tuyết dày phủ lên những con tàu, phủ lên đầu người. Và có lẽ trắng như những cái x.á.c lõa lồ nằm trôi nổi, không người thân nơi chiến tranh, hay trắng như những cái đầu trọc lóc đầy ảm ảnh chăng. Nếu nó là câu chuyện cổ tích, vẫn sẽ tin rằng nó là câu chuyện cổ tích. Nhưng cổ tích nào không vun trồng từ mảnh đất của hiện thực, vì cổ tích cũng từ con người – từ sâu thẳm tâm trí con người mà vun nó lên. Và đôi khi người ta viết về chính nỗi đau, hồi ức sâu thẳm đau đáu của mình qua câu chuyện cổ tích, ấy là Jean-Claude Grumberg.

Cái hiện thực mà là mảnh đất vun trồng cho câu chuyện cổ tích này, được khéo léo tạo ra dưới hình ảnh con tàu – một bức tường của hai thế giới. Trong khi trên chuyến tàu ấy là người đàn ông mang theo kí ức về những giờ cắt tóc, những ngôi sao vàng, chiếc khăn thêu và phòng hơi ngạt; trong đầu anh là sự hấp hối vươn đến sự sống; thì người đàn bà bên ngoài ranh giới là cái đói, cái nghèo và những suy nghĩ độc hại bị nhồi nhét vào đầu óc con người, họ dường như bị thối rữa trong không khí đó. Ở đó cũng có một người thiện lương mang bộ mặt quỷ dữ, và loài quỷ dữ mang bộ mặt người. Nhưng cái biến chất này xuất phát từ đâu cũng chẳng ai lí giải thật rõ, giống như con tàu chở nghìn người không có bến chỉ có cái chết.

Review sách Món hàng quý giá nhất

Câu chuyện dẫn dắt ta vào một khu rừng, khu rừng giống bao chuyện cổ tích khác, mang bao vẻ u tịch bí ẩn. Và trong không gian rừng già ấy, một mảnh đất như thể bị bỏ quên bên lề thế giới, có đôi vợ chồng già nghèo khổ. Cái nghèo khổ khiến cho một người đàn ông tưởng là có tim nhưng là không phải, cái nghèo vì vài cắc bạc rách làm việc trâu chó khiến lão ta chỉ cắm đầu xuống đất, và cũng chả tin vào phép màu. Và chính lão vì nghèo rách chẳng thể có một nụ cười. Còn vợ hắn – bà tiều phu già ngày ngày nhặt nhạnh những nhánh củi khô, bà nhặt làm gì nhỉ, vì chính cái việc ấy cũng đâu khiến bà ấm no, bà nhặt nhạnh và sống trong vòng xoáy luẩn quẩn và sâu thẳm trong trái tim người phụ nữ ấy luôn mong ngóng một đứa con – bởi cái thân thể của bà không thể nào có con. Bà chẳng thể nào như một người phụ nữ khác được thực hiện sứ mệnh cao cả và thiêng liêng ấy. Dù rừng già có rộng lớn u tịch và choáng ngợp nhưng vài góc của khu rừng ấy vẫn có một vài góc của nanh vuốt chiến tranh – có lẽ rằng chiến tranh là một con quỷ ma mãnh – hắn ta có con mắt theo dõi ở mọi nơi và chực chờ nuốt chửng.

Và ở không gian khác, tại một nơi không có rừng già, có mái nhà, và đông người sinh sống lại là mồ chôn khủng khiếp của xác người. Những con người bị đánh dấu, bị đánh đập bị coi là những kẻ không tin, những kẻ hủy diệt chúa, những kẻ bẩn thỉu khốn nạn và bị xếp vào trại tập trung, bị coi như súc vật – không có quyền sống, không có quyền làm người tử tế. Nanh vuốt của chiến tranh, hay nanh vuốt của những người tạo ra chiến tranh đã vô tình bóp nghẹt những sinh linh ấy, hẳn rằng tiếng kêu khóc của những kẻ tội nghiệp ấy dường như là thứ ma lực với bàn tay dã man ấy khiến hắn ta trở nên mạnh hơn? Tại cái tưởng có nhà, lại chỉ thấy nước mắt không thấy nổi nụ cười, chỉ thấy đòn roi và biết bao người mất đi gia đình, quê hương, mất đi văn hóa của mình. Nhưng tại chính cái nơi ấy, đã sinh ra hai sinh linh xinh xắn và kháu khỉnh.

Người đàn bà tiều phu nghèo, hàng ngày đi kiếm ăn và xuyên dọc cánh rừng già ấy là con tàu chở người. Con tàu không quá đẹp nhưng âm thanh của nó khiến bà xao xuyến, âm thanh ấy khiến bà sống ở thế giới khác tạm quên cái kiếp sống rách nát, và càng lúc gieo rắc vào lòng bà những hi vọng thay đổi. Con tàu mang ánh sáng cho người đàn bà nhà quê ấy, con tàu là ranh giới mơ và thực, ánh sáng và bóng tối, rừng già rộng lớn mà u tịch và không gian đầy những người. Nhưng bà đâu biết rằng trên con tàu mà bà cho rằng có cuộc sống khác với bà ấy lại là những con người bị dồn ép như súc vật vào chuồng, nhưng ô toa tàu ấy là ngục thất cuối cùng đẩy họ đến bến cuối cùng là cái chết, thậm chí chết không toàn thây, chết không một chỗ dung thân, chết mất nhà mất cửa, thất lạc người thân. Bến đợi họ chỉ một từ là cầm cự hoặc chết chứ không hề đến một bến bờ hạnh phúc nào hết. Ranh giới đường sắt tựa như ranh giới mập mờ mà đau lòng, một bên khắc khoải nhìn con tàu như một sự cứu rỗi còn một bên là muốn thoát ra khỏi kiếp sống này. Và rồi, trong cái sự túng quẫn tột cùng của người cha, trong cái sự bất lực ấy, người cha đã ném vội một đứa trẻ qua cửa sổ và người đàn bà ấy đã nhặt được. Bà nhặt như một món quà của chúa nhưng bà cũng vô tình không biết rằng ấy là sự trừng phạt sau này giáng lên lương tâm của người cha ấy.

Sự xuất hiện của đứa trẻ, trong mắt người đàn bà ngập tràn yêu thương là sự cảm tạ trời đất, và sau đó từ một người đàn bà lầm lũi như cái bóng nơi rừng già, thành một người đàn bà dũng cảm bảo vệ món quà, từ sâu thẳm trái tim của bà – một người phụ nữ, và cũng thành người mẹ đã bảo vệ đứa con ấy, bước qua cả nỗi sợ để bảo vệ. Cũng chính sự xuất hiện của đứa trẻ, đã nảy mầm lên trong lòng lão chồng bà một tình yêu khó tả, một mầm sống khó tả. Từ một lão rượu chè be bét, trong cái giây phút chạm vào làn da đỏ hỏn của cái sinh linh nhỏ bé ấy, hắn ta đã được thức tỉnh. Một lão già nhà quê thất học lại hiểu chân lý rằng: những kẻ mà bị cho là không tim ấy thực ra là có trái tim. Một câu hỏi khẳng định nhưng cũng gieo vào lòng chúng ta một câu hỏi nghi vấn rằng: có những người tự cho rằng họ có trái tim, vậy bàn tay của họ là giết người, đánh đập, hủy hoại cuộc sống, làm chảy máu và nước mắt của bao người, thẳng tay chia rẽ cha mẹ và con cái thì hành động này có thuộc về hành động của một người có trái tim hay không. Vậy những người mà bị săn đuổi ấy là người không trái tim hay người làm hành động đi ngược lại với sự nhân đạo là có trái tim?. Và chính người đàn ông tiều phu nghèo ấy, dù cuối cùng hắn chết trong cái tư thế đau đớn nhất nhưng trong bốn cái thi thể chết trong vũng máu đỏ giữa rừng già ấy chỉ duy nhất một người đã thực sự làm người.

Và còn người đàn ông có khuôn mặt nát bấy đến mất nhân hình, nhưng nhân tính của hắn ta vẫn còn. Ấy vậy hắn lại bị hiểu lầm là một trong những kẻ man rợ vì gương mắt chiến tranh hủy hoại của hắn chăng. Hắn từng nói rằng; “Chẳng ai ở cái chốn trần thế này giành được thứ gì mà không phải chấp nhận đánh mất một thứ nhỏ nhoi nào đó, có thể là mạng sống của một người thân thiết, hoặc mạng sống của chính mình”. Vậy trong chiến tranh chúng ta đánh đổi được gì, là xương máu của những người vô tội? là những nghịch lý người cha quẫn quá phải vứt bỏ đứa con của mình, là li tán, là người đàn ông khổ quá nên chẳng tin vào món quà nào. Quả thực chiến tranh ấy là thứ làm hiển hiện rõ nhất thế nào là đánh đổi, nó ám ảnh những ai còn sống, những ai chứng kiến và đã ra đi nằm xuống nơi đất lạnh hoặc ra đi trong sự đau đớn tại phòng hơi ngạt. Cái mầm mống mất mát, hi sinh ấy song hành cùng hi vọng và khát khao sống có phần đau đớn, và cho dù vậy, sự sống không thể hủy diệt, tình yêu vẫn không ngừng vươn lên mạnh mẽ dù có bị dìm sâu cay đắng.

Và còn người cha vứt bỏ người con của mình, sau chiến tranh hòa bình đã lập, phấp phới lá cờ, nhộn nhịp bài ca và bài phát biểu nhưng anh hay những người sống sót vẫn còn cuộc chiến khác, cuộc chiến trong chính mình, cuộc chiến sinh tồn khi đã chả còn nhà, khi lớp bụi, súng và bom đã vùi lấy thân xác của người thân anh vào đất lạnh. Bước qua chiến tranh còn gì ngoài thân xác cô độc, nước mắt cạn khô và trái tim đã chết; nếu lúc ấy anh vẫn cùng người vợ của mình cùng vượt qua thay vì vứt bỏ đứa con đỏ hỏn của anh ra ngoài khung tàu lạnh ấy, biết đâu một là chết cùng nhau hai là tất cả cùng sống? hay kể cả không vứt bỏ con anh trong khói súng bụi mù ấy, tất cả vẫn lạc nhau. Những câu hỏi luẩn quẩn và đau lòng bởi một hiện thực rằng, những người này đã bị tước luôn cả quyền được sống hạnh phúc vì chiến tranh, hay vì lòng ích kỉ vô tình của một số người? Ai mới là người sai?

Review sách Món hàng quý giá nhất
Review sách Món hàng quý giá nhất - Ảnh fb Quỳnh Anh

Chỉ gần một trăm trang nhưng Grumberg đã viết một câu chuyện cổ tích – một câu chuyện cổ tích không có nàng tiên ban đến phép màu, mà câu chuyện chính con người là thần chết cho chính đồng loại của mình. Hiện thực của một thời đại đã được vạch trần một cách nên thơ, nhưng ẩn sau đó là những sóng ngầm không thôi rung động. Từ “Hai đứa trẻ đã bị ra rìa, bị xếp hạng tồi, bị tìm kiếm, bị truy bắt, một bé gái và một bé trai, đồng thanh khóc thét như thể chúng đã biết, như thể chúng đã hiểu”, cho đến nạn đói hoành hành loài người, nơi để nuôi sống một đứa trẻ nhỏ, người ta phải đổi tất cả những gì mình có. Và thậm chí để bảo vệ cho niềm tin của mình, bảo vệ cho tình yêu của mình người ta hi sinh cả thân xác.

Dĩ nhiên rằng mọi thứ rốt cục cũng sẽ có cái kết của nó, tựa như một vòng tròn nghiệt ngã, công lý đã thực thi, rốt cục con người cũng bước ra khỏi đống hoang tàn, phải cầm cự và rồi chấp nhận những thứ bị bỏ lại. Mình cũng không muốn viết một câu khẳng định rằng, câu chuyện này là riêng với nhà văn, viết riêng về những gì ám ảnh thời thơ ấu; bởi chính người cha người ông của nhà văn cũng bị chất lên con tàu ấy; mà đối với mình, ông vượt qua nỗi đau và sự ám ảnh của chính mình để dùng chính ngòi bút của mình viết về khoảng thời gian đau khổ của nhiều người. Có điều chuyện cổ tích người ta tìm được một cái kết hạnh phúc mãi mãi về sau, nhưng nhân vật – cựu thợ cắt tóc, cựu người cha, cựu người chồng oằn mình với những kí ức khủng khiếp, sau đau thương này đến đau thương khác, bất khả vãn hồi. Tuy cái không khí bao trùm là không gian lạnh lẽo của rừng già và đạn bom, cũng của chính lòng người thì trong câu chuyện này, tình yêu vẫn bất diệt. “Tình yêu khiến cho, mặc cho mọi thứ tồn tại, và mọi thứ không tồn tại, tình yêu khiến cho cuộc sống được tiếp diễn”.

Review sách của Đỗ Nguyệt

Có nhiều cuốn sách mỏng nhưng chất người ta gọi là "nhỏ mà có võ". Món hàng quý giá nhất chính là một cuốn sách như vậy. Mỏng, nhẹ, chỉ hơn 100 trang. Mà đầy rung cảm. Mà gây xúc động. Sâu lắng. Nghẹn ngào. Ngập tràn yêu thương.

Bắt đầu bằng câu kể quen thuộc "Ngày xửa ngày xưa", cũng được viết theo lối cổ tích, nhưng đây là một câu chuyện cổ tích giữa đời thật, giữa hiện thực khốc liệt. Bối cảnh câu chuyện nằm ven một khu rừng, nơi vợ chồng người đốn củi nghèo không có con sinh sống, người vợ ngày ngày cầu xin Chúa ban cho họ một mụn con, và "Chúa" đã gửi cho bà một đứa trẻ, từ trên chuyến tàu chở những tù nhân Do Thái...

Để nuôi một đứa con đã muôn vàn khó khăn, nữa là bảo bọc và nuôi lớn một đứa trẻ bị tuyên truyền là "quỷ dữ không tim", che chở nó là rước nguy hiểm vào người, là đánh liều mạng sống, là bất chấp và chống chọi với gần như tất cả thế gian. Vậy mà "người mẹ" ấy vẫn kiên gan, can đảm bảo vệ "đứa con" được ban. Chỉ có một thứ có thể làm được điều đó, ấy chính là tình yêu, một tình yêu không chung dòng máu, xuyên biên giới, phi chủng tộc, không khoảng cách, không khác biệt.

Đọc cuốn sách này người đọc sẽ không ít lần hồi hộp, căng thẳng trước những diễn biến hiểm họa khôn lường, từ cái gọi là chiến tranh và tội ác, sẽ không ít đoạn dâng trào nỗi niềm đau xót và lại cũng không ít đoạn thấy ngọt ngào tận tim. Bằng giọng văn rất từ tốn, điềm nhiên, tác giả Jean-Claude Grumberg đã mang đến cho ta cuốn tiểu thuyết như thế: đơn thuần mà mãnh liệt.

Tổng hợp: Minh Ngọc

Sản phẩm liên quan
Bài viết liên quan
Review sách Những hiệu quế - Bruno Schulz
Review sách Những hiệu quế - Bruno Schulz

14/06/2024 17:07Minh Ngọc

Khi cầm trên tay "Những hiệu quế" của Bruno Schulz, bạn sẽ ngay lập tức bị cuốn vào một thế…

Xem tiếp
Review sách Mùi hương - Patrick Süskind
Review sách Mùi hương - Patrick Süskind

10/06/2024 01:38Minh Ngọc

Mùi Hương của Patrick Süskind không chỉ là một tiểu thuyết ly kỳ về khứu giác mà còn là một…

Xem tiếp
Review sách Lấy nước đường xa - Linda Sue Park
Review sách Lấy nước đường xa - Linda Sue Park

06/06/2024 23:58Minh Ngọc

Bạn đã sẵn sàng khám phá những câu chuyện đầy cảm hứng từ lòng dũng cảm và sự kiên cường…

Xem tiếp
Review sách Hiến Đăng Sứ - Yoko Yawada
Review sách Hiến Đăng Sứ - Yoko Yawada

04/06/2024 16:42Minh Ngọc

Bước vào thế giới của Hiến Đăng Sứ là như lạc vào một mê cung kỳ ảo, nơi hiện thực…

Xem tiếp
Review sách Kẻ theo dõi bí ẩn - Lisa Jewell
Review sách Kẻ theo dõi bí ẩn - Lisa Jewell

01/06/2024 01:09Minh Ngọc

Trong "Kẻ theo dõi bí ẩn" của Joey Mullen, những bí mật đen tối và mối quan hệ phức tạp…

Xem tiếp
Review sách Nhật ký Anne Frank
Review sách Nhật ký Anne Frank

16/05/2024 01:30Minh Ngọc

Trong trang sách của lịch sử tối tăm nhất, "Nhật Ký Anne Frank" tỏa sáng như một ngọn đuốc hy…

Xem tiếp
Review sách Hóa thân - Franz Kafka
Review sách Hóa thân - Franz Kafka

13/05/2024 17:56Minh Ngọc

Khi thức dậy vào một buổi sáng không mấy khác biệt, Gregor Samsa phát hiện ra mình đã biến thành…

Xem tiếp
Review sách Totto-chan bên cửa sổ - Kuroyanagi Tetsuko
Review sách Totto-chan bên cửa sổ - Kuroyanagi Tetsuko

09/05/2024 02:04Minh Ngọc

Khi Kuroyanagi Tetsuko viết "Totto-chan bên cửa sổ", cô đã không chỉ tạo ra một cuốn tự truyện đầy cảm…

Xem tiếp
Review sách Khi hơi thở hóa thinh không - Paul Kalanithi
Review sách Khi hơi thở hóa thinh không - Paul Kalanithi

05/05/2024 00:12Thanh Nhã

Trong khoảnh khắc cuộc đời bỗng nhiên rẽ ngang, Paul Kalanithi đã viết nên "Khi hơi thở hóa thinh không"…

Xem tiếp
Review sách Gỗ mun - Ryszard Kapuściński
Review sách Gỗ mun - Ryszard Kapuściński

03/05/2024 00:13Minh Ngọc

Trong "Gỗ mun" Ryszard Kapuściński không chỉ kể lại những câu chuyện, mà còn dệt nên những bức tranh sống…

Xem tiếp
Xem nhiều nhất

Cùng tác giả