Trích Dẫn Hay
01/12/2017 17:39

Trích Dẫn Từ Tản Văn Ngang Qua Thế Giới Của Em

Trích Dẫn Từ Tản Văn Ngang Qua Thế Giới Của Em

Tôi mong gặp một người như em.
Nước xanh biêng biếc, nỗi nhớ vỗ sóng xao động.
Gió ẩn trong cây và lá muốn hát tình ca. Ánh nắng dội mòn đám đá cuội, ký ức ngày một lắng sâu.
Nước mưa muốn nhìn vào đáy mắt người tình, nên tìm mọi cách rớt xuống mép ô.
Đó là những tâm sự trong lòng bạn, những tâm sự chỉ có tôi thấu hiểu bởi những người khác còn bận lên đường, họ ra đi vội vã, chẳng buồn ngoái lại nhìn bạn.
Ngày nắng, chiếc bóng líu ríu bên cạnh anh, đêm sâu, chiếc bóng biến thành bóng tối, ôm trọn giấc ngủ của em.

***

Tôi mong gặp một người như em. Thanh khiết, tinh khôi như buổi sớm giữa rừng sâu non thẳm, trong lành, ấm áp tựa vạt nắng vàng trải nhẹ trên lối nhỏ trong thành cổ, quấn quýt da thịt tôi. Từ bình minh cho tới hoàng hôn, từ miền sơn cước cho tới chốn thư phòng, mọi câu hỏi đều sẽ trở nên hết sức đơn giản. Tôi mong gặp một người như em, cùng tôi đi suốt tương lai, miệt mài nhẩm đếm từng cột mốc trên hành trình cuộc đời.

Tôi mong gặp một người như em. Trên đời này có tình yêu như gió mát giữa rừng sâu non thẳm, có tình yêu như nắng ấm trải trong thành cổ thâm trầm. Nhưng không sao hết, cuối cùng, chỉ cần người đó là em.
Từ bình minh cho tới hoàng hôn, từ miền sơn cước cho tới chốn thư phòng, mọi câu hỏi sẽ trở nên hết sức đơn giản. Vậy nên, Quản Xuân đã gật đầu.
Và chắc chắn cũng có người sẽ gật đầu với bạn, để cùng nhau đi suốt tương lai, miệt mài nhẩm đếm từng cột mốc trên hành trình cuộc đời.

***

Mọi người vẫn bảo thứ có được dễ dàng, ta thường không trân trọng. Thực ra không hẳn, càng dễ dàng có được ta càng sợ đánh mất.
Bởi vì sức mạnh của thứ ta tự mình dành được, chính là sức mạnh của nó. Còn thứ ta đoạt được từ người khác, ta lo sợ sẽ mất đi nên luôn tìm cách giữ chặt.

***

Trên chuyến tàu bốn mùa ấy, nếu như em phải xuống trước, xin đừng đánh thức khi tôi vờ say giấc, hãy để tôi được ngủ yên cho đến trạm cuối cùng, và tự ru mình rằng, tôi không hề hay biết em đã bỏ đi.

***

Có những phút giây, bạn sẵn lòng đánh đổi bằng cả năm trường.
Có những tiếng nấc nghẹn, bạn sẵn lòng khỏa lấp bắng muôn ngàn lời hứa hẹn.
Có những hình ảnh, bạn sẵn lòng khắc cốt ghi tâm bằng tất cả sức mạnh của mình.
Có những câu nói, bạn sẵn lòng nhẩm thuộc từng từ bằng hết thảy đêm sâu của đời người...
Người yêu dấu ơi, nếu được trở lại, anh muốn bên em mãi mãi...

***

Ký ức của con người giống như một tòa thành, thời gian phủ rêu lên mọi hình khối và sa mạc hóa hết thảy cao ốc, đường phố. Nếu không đi tiếp, bạn sẽ bị vùi lấp trong cát bụi. Bởi vậy, dù nước mắt chứa chan, dù không thôi ngoảnh lại, chúng ta vẫn buộc phải nhấn bước.
Tòa thành đầy cát là ký ức của một người.
Đôi khi, trong những giấc mơ của chúng ta, tòa thành đầy cát ấy lại hiện về. Những cột đèn, dấu chân in trên lối phố vẫn còn nguyên vẹn và rõ ràng, nhưng bạn chẳng thể chạm vào.
Chỉ cần bạn đưa nhẹ tay là tòa thành sụp đổ, vỡ nát, vùi lấp nụ cười của bạn, xóa nhòa trời xanh, biển biếc của bạn, chôn dấu mọi hình ảnh kỷ niệm của chúng ta.

***

***

Dù ai nói lời thật lòng, ai nói câu giả dối, đều chỉ là mảnh giấy ghi nhớ của năm tháng mà thôi. Mưa sẽ làm ướt, gió sẽ thổi bay, nó sẽ bị chôn vùi trong lòng đất, trên con đường bạn ngang qua. Dần dần chẳng còn ai buồn ngó ngàng đến nó nữa.
Chúng ta đều đi đường một chiều vì thế đã để tuột mất nhau.
Bốn mùa cũng trôi trên đường một chiều, nên dù bạn muốn dừng lại để chờ đợi, thì đóa hoa ven đường đang nở rộ chào đón bạn kia, cũng không còn là đóa hoa thủa xưa nữa.
Chúng ta sẽ có lúc cảm thấy nuối tiếc, chỉ xin đừng thở dài than vãn.
Sau cơn mưa trời lại sáng, ngày đẹp trời vẫn luôn chờ đón chúng ta. Cuộc đời ban tặng cho ta bao nhiêu niềm vui hạnh phúc, đường ta đi hoa cỏ thắm tươi, dù ta đã bỏ lỡ nhiều điều, nhưng chỉ cần có em bên ta là đủ.

***

***

Tôi sẽ hứa hẹn rất nhiều nhưng chẳng mấy lúc giữ được lời hứa. Chúng ta sẽ đối mặt với nhau để rồi chọn đi về phía không nhau mãi mãi. Chúng ta sẽ sóng vai, sẽ lạc mất nhau. Em sẽ khóc và mỗi giọt nước mắt của em đều đốt cháy da thịt tôi. Lẽ ra em nên ở nhà mà hoàn thành núi bài tập, chẳng nên nộp vở trắng như tôi.
Tôi ngồi xuống tựa lưng vào gốc cây, nắng mùa xuân rực rỡ trên đầu, ký ứa tựa những tia sáng chếch nghiêng, len lỏi giữa vòm lá, rớt xuống đầy mặt đất. Tôi tỉnh giấc, phủi bụi và tiếp tục cất bước vào nơi vô định.

***

Chúng ta đều biết, cầu vồng sẽ xuất hiện sau cơn mưa.
Nhưng chúng ta đều hi vọng, giá như ngay lâp tức được ngồi giữa bảy sắc màu rực rỡ, xán lạn ấy thì tốt biết bao, ngồi giữa thế giới tươi đẹp mà người khác đã sắp sẵn cho bạn.
Tiếc thay, cảnh sắc tươi đẹp mà người khác đã bài trí sẵn cho bạn ấy, họ có thể dọn nó đi bất cứ lúc nào.

***


Tôi mong chọn được màu đôi giày em yêu thích. Tôi mong lúc tôi gọi cho em cũng là lúc em nhớ tôi. Tôi mong được nói câu chào buổi sáng khi em vừa thức giấc. Tôi mong cuốn sách tôi viết có câu chuyện em say mê. Tôi mong lúc tôi tắt đèn là khi em buồn ngủ. Tôi mong hoa quả tôi mua em đều thấy rất ngọt. Tôi mong bài hát tôi chọn vừa hay là ca khúc em muốn hát.

Có những thứ xứng đáng để bạn đánh đổi cả mạng sống của mình, nhưng tuyệt đối không phải là: thất tình, đua xe, phẫu thuật thẩm mỹ, làm mất hợp đồng và không bao giờ mong muốn được "thể hiện" một điều gì đó trong suốt cuộc đời.

***

Mỉm cười nắm tay em bỏ trốn.
Tôi đã rất ngu xuẩn, tôi đã rất khát khao.
Tôi đã rất cố chấp, tôi đã rất trống vắng.
Em mới lương thiện làm sao, thuần khiết làm sao.
Em mới cô đơn, lẻ loi làm sao, em mới bơ vơ, khốn đốn làm sao.
Thế nhân cười mới gượng gạo làm sao, khóc mới ấm ức làm sao. Nỗi nhớ mới bình thản làm sao.

***
Có nhiều thứ tuy chẳng đáng tiền nhưng chúng ta không nỡ bỏ đi, nếu không tìm thấy chúng, chúng ta còn phát sốt không yên.

***
Họ nói bốn mùa rồi cũng sẽ tàn phai, kết quả bao mùa đã tàn phai.
Yêu nhau rồi sẽ có lúc xa nhau, kết quả là đã bao lần xa nhau.
***
Buồn quá nên phải mỉm cười, đau quá nên phải vờ nhìn ra ngoài, nước mắt không còn nơi để giấu diếm. Trên đời, điều bi ai nhất là đau đớn muốn chết mà không chết được!
***

Bởi vì, từ nhiều năm tháng trước, chúng ta từng khao khát được ôm trọn thế giới của một người, nhưng đến cuối cùng, lại chỉ “đi ngang qua” họ.

***

Giữa màn đêm thẳm sâu như mực, nhiều người đang khao khát một trận mưa rào xối xả trút vào lòng mình, để vằm nát những kẻ cứ ở lì trong đó không chịu biến đi.

Tổng hợp: Rùa Béo

Pibook.vn


TIN KHÁC


BÌNH LUẬN

PIBOOK

Đ/C: Thanh Xuân, Hà Nội

GPKD: 0105990058

HOTLINE 1

024 6329 6389

EMAIL

hotro@pibook.vn

Đăng ký nhận newsletter

  • Linkedin
  • Pinterest
  • Instagram
  • Tumblr
  • Twitter
  • Youtube
  • Zalo
  • Medium

© 2015 - Bản quyền của Công Ty TNHH PIBOOK

Giấy chứng nhận Đăng ký Kinh doanh số 0105990058 do Sở Kế Hoạch và Đầu Tư Thành phố Hà Nội cấp ngày 14/09/2012

Thiết kế website bởi Wecan-group.com