Cafe Sách
05/01/2018 11:50

Làm Sống Lại Tâm Trí Mẹ Bằng Tình Yêu Và Những Câu Chuyện

Mẹ tôi đang dần mất đi trí nhớ…

Sự thật này, cũng như nỗi buồn bã nó gây ra, luôn chiếm một phần lớn trong cuộc trò chuyện của tôi với những người chị em ruột và cả những người bạn bè có cha mẹ gặp vấn đề tương tự.

Bác sĩ lão khoa của mẹ nói với tôi rằng gần đây đang có sự gia tăng đột biến bệnh mất trí nhớ ở những người từ 60 tuổi trở lên (mẹ tôi đã 81 tuổi), nhất là ở những cụ bà. Tôi sau này đùa với các em tôi rằng có lẽ cả đời đã phải chịu khổ, chịu bất bình nên về già phụ nữ quên đi có khi lại nhẹ nhõm. Nhưng đó là tôi nói đùa, còn chuyện này thì không đùa chút nào…

Gia đình tôi đông người. Vào dịp lễ Tạ ơn, 35 người ngồi xung quanh vài cái bàn trong nhà bếp của mẹ, mặc dù đó là chưa có đông đủ tất cả mọi người.

Mẹ tôi từng nuôi cả một “đội quân”, là một người chủ nhà tuyệt vời luôn khiến cho các vị khách cảm thấy được tiếp đãi trịnh trọng. Giờ quanh mẹ luôn có 5 đứa con gái ồn ào và mỗi khi như thế, bà sẽ tìm cách về phòng ngủ.

Trong buổi tiệc của lễ Tạ ơn, mẹ kéo tôi ra một góc hoảng sợ hỏi: “Jenny này, những người kia làm gì trong nhà ta thế? Mẹ thấy lạ lẫm khi ở đây với những người mẹ không biết.” Tôi trấn an mẹ là tôi cũng thấy thế, thật ra tôi thấy bớt lo hơn vì hóa ra mẹ vẫn nhớ tên tôi và nhận ra đây là nhà của bà. Tôi luôn sống trong lo sợ một ngày mẹ sẽ không nhớ được như thế nữa. Chúng tôi quay lại bữa tiệc và tôi, lại làm công việc mà tôi vẫn hay làm – nhắc cho mẹ biết bà đang nói chuyện với ai, bà đang ở đâu, hôm nay là ngày nào, tháng mấy, … Tôi tin rằng khả năng cao là bà không nhớ được ai cả và đôi khi cũng mất kiên nhẫn với bà.

Về phần mẹ tôi, bà vẫn giỏi việc giả vờ như là mình nhớ, ứng xử mềm dẻo như cái cách mà bà đã phải sống cả cuộc đời. Sự khôn khéo của bà vẫn vậy, như bù lại cho chứng mất trí của mình. Cha tôi đã 85 tuổi và anh trai mẹ tôi đã 92 tuổi nhưng hai người lại có trí nhớ khá sắc bén, họ ngồi bên chiếc bàn vây quanh là những người vợ cũ và vợ hiện tại – những người phụ nữ đã phải trưởng thành từ những người chồng bản chất gia trưởng.

Trước đây, mẹ tôi chỉ là một người nội trợ, ở nhà lo những việc lông gà vỏ tỏi và phải chôn giấu đi giấc mơ trở thành nhà văn của mình.  Và như nhiều phụ nữ khác trong thế hệ của mẹ, thay vì theo đuổi ước mơ của mình, bà đã tìm cách cưới luôn chúng. Cha tôi tuy làm việc ở một công ty hàng hải nhưng lại có tham vọng ngày càng lớn với văn học, và ông đã tiến vào con đường trở thành một nhà văn chuyên nghiệp.

Năm tôi 7 tuổi, sau khi ly thân, mẹ tôi bắt đầu xây dựng sự nghiệp riêng với nghề chụp ảnh chân dung và chụp ảnh đám cưới. (Bà từng nói là bà không hề có ý muốn ly hôn, nhưng cũng rất mừng vì đã làm vậy, nếu không bà sẽ không bao giờ biết mình có thể làm được gì ). Sau khi chính thức ly hôn, bà tích cực tham gia vào các hội phụ nữ, đồng tác giả của nhiều phân tích về phân biệt giới tính trong lĩnh vực truyền thông, những cuốn sách về những định kiến giới tính cho trẻ em. Suốt quá trình tôi lớn lên, mẹ là trụ cột gia đình và để cho người chồng mới của mình một tay chăm sóc 5 đứa con và việc nội trợ. Mẹ tôi và cha dượng sau đó đã sinh thêm cô con gái thứ 5, Joan, kém tôi 11 tuổi.

Song song với sự trưởng thành của chúng tôi, mẹ ngày càng trở nên mạnh mẽ và có thêm nhiều hoài bão. Nhưng trên tất cả, bà vẫn dành cho chúng tôi tình yêu vô bờ bến, khích lệ chúng tôi bước ra ngoài thế giới và tỏa sáng theo cách của mình.

Vậy mà bây giờ chị em tôi chỉ sợ rằng một lúc nào đó mẹ sẽ không còn nhận ra con mình. Nỗi lo sợ giống như sợ kẻ sát nhân sẽ bất ngờ xuất hiện trong phim kinh dị vậy. Chúng tôi biết ngày đó sẽ đến, chỉ là không biết khi nào. Ba ngày sau lễ Tạ ơn, chuyện đó đã xảy đến với Joan…

Hôm đó mẹ đi cùng Joan đến nhà thông gia ở Brooklyn, mọi người đang ngồi quây quần quanh bàn ăn và chợt mẹ quay sang Joan: “Này cô, có thể nhắc cho tôi biết, hai chúng ta đã gặp nhau thế nào không?”

Joan hơi hoảng, đáp lại: “Mẹ ơi, mẹ sinh ra con mà.”

“Ồ vậy” Mẹ ngập ngừng “vậy là mẹ đã nuôi con lớn phải không?”

“Phải ạ” Joan cố kiềm chế lại “Để con lấy nước cho mẹ nhé!”

Em ấy hy vọng rằng mẹ chợt quên đi chỉ vì uống hơi nhiều rượu và cần chút nước để tỉnh táo lại.

Chị em tôi vẫn hay an ủi nhau rằng khi không uống rượu, dùng thuốc men và ngủ đủ thì trí nhớ mẹ sẽ lại bình thường. Joan cho là suốt lễ Tạ ơn, vì phải gặp quá nhiều người thân cùng lúc và trong nhiều ngày, nên mẹ mới bị mệt mỏi và đãng trí hơn như vậy. Joan đứng dậy và đi vào nhà bếp khóc, mẹ liền theo sau. Không muốn mẹ thấy mình buồn, em ấy lại vào phòng ngủ. Mẹ vẫn đi theo Joan vào.

“Đừng khóc mà.” Mẹ nói với Joan khi chỉ còn hai người với nhau “Con khóc vì nghĩ rằng mẹ không thương con phải không?”

“Không ạ, con biết mẹ yêu con chứ”

“Vậy con khóc vì mẹ đúng không?” Mẹ hỏi, Joan không đáp lại.

Mẹ cầm lấy tay Joan, nắm thật chặt “Mẹ già rồi, chẳng vui vẻ hay dễ dàng gì cả. Nhưng nếu mẹ vượt qua được thì con cũng thế” Mẹ nói “Làm ơn hãy biết rằng mẹ yêu con. Hãy mạnh mẽ lên, vì đây mới là mẹ của con bây giờ.”

Joan khóc, vẫn nắm tay mẹ “Không phải mẹ không yêu con đâu. Mẹ rất yêu con, chỉ là con bỗng trượt khỏi tâm trí mẹ chút thôi. Chuyện như thế sẽ còn xảy ra không biết bao nhiêu lần nữa, nhưng hãy biết rằng mẹ yêu con, yêu con rất nhiều.”

Joan giờ đã giàn giụa nước mắt, em ấy cảm thấy mình thật tệ hại vì đã làm cho mẹ buồn, làm mẹ phải xấu hổ vì trí nhớ của bà. “Con biết mẹ yêu con, mẹ ạ.”

“Con yêu” Mẹ nói “Giờ có thể mẹ không nhớ tên con, nhưng con phải tin rằng mẹ luôn biết con là ai. Nên hãy giúp mẹ điều này: Kể lại cho mẹ mọi thứ, mẹ muốn biết từng thứ nhỏ nhặt nhất – mẹ đã sinh con ra ở đâu, con đi học và vào đại học khi nào, con làm nghề gì, con đã kết hôn, đã có con chưa? Hay quay lại bàn và kể cho mẹ tất cả những điều đó đi.”

Khi Joan kể lại lời của mẹ lúc đó, tôi cảm nhận được sự sụp đổ của em ấy. Nhưng người mẹ quên không phải tôi, nên bỗng tôi thấy mình giống như kẻ sống sót phải đối diện với câu hỏi: “Tại sao người mẹ quên lại là Joan? Sao không phải là tôi?”

Có một vài lý do được đưa ra, như việc em ấy sống ở tận Los Angeles, hoặc do Joan là người được sinh ra cuối cùng do đó mẹ cũng sẽ quên đi đầu tiên,…  nhưng không cái nào thuyết phục tôi cả.

Mẹ luôn dành cho Joan một tình thương đặc biệt, không phải lớn lao hơn, chỉ là có chút khác với chúng tôi. Có lẽ vì em ấy là con út, lại là con chung duy nhất của mẹ và cha dượng.  Có đến 9 người anh chị nữa nên Joan chính là cầu nối giữa hai gia đình. Hoặc vì từ nhỏ, em ấy đã hay ốm đau, cha dượng của tôi – người chăm sóc em ấy khi còn nhỏ, đã qua đời khi Joan học đại học. Mẹ luôn che chở tất cả chúng tôi, nhưng vẫn để mắt đến Joan nhiều hơn một chút. Như là mẹ đã tìm cách để nói chuyện riêng nhiều hơn với Joan, mẹ cứ nói mặc kệ trí nhớ không được tốt của mình.Và buổi tối hôm đó ở Brooklyn, Joan đã làm như mẹ nói, kể lại cuộc đời của em ấy cho mẹ nghe.

Mẹ có thể sẽ tiếp tục quên đi bất cứ ai trong chị em chúng tôi, chắc chắn lúc đó sẽ đến. Nhưng đâu đó sự sáng suốt của mẹ vẫn hiện hữu, sự sáng suốt được tiếp sức mạnh bởi tình yêu thương mẹ dành cho chúng tôi. Tình yêu của mẹ giống như một sức mạnh, một loại trọng lực, đã định hình cách chúng tôi sống và cư xử với tư cách là một con người giữa thế giới này.

 Nguồn: The New York Times

Dịch: Rùa Béo

Pibook.vn


TIN KHÁC


BÌNH LUẬN

PIBOOK

Đ/C: Thanh Xuân, Hà Nội

GPKD: 0105990058

HOTLINE 1

024 6329 6389

EMAIL

hotro@pibook.vn

Đăng ký nhận newsletter

© 2015 - Bản quyền của Công Ty TNHH PIBOOK

Giấy chứng nhận Đăng ký Kinh doanh số 0105990058 do Sở Kế Hoạch và Đầu Tư Thành phố Hà Nội cấp ngày 14/09/2012

Thiết kế website bởi Wecan-group.com