Trang chủ/ Sách Truyện / Sách Văn Học - Tiểu Thuyết / Ẩn Tàng Thư Dantalian - Tập 2


Ẩn Tàng Thư Dantalian - Tập 2

Tình trạng: Luôn có
THÔNG TIN KHUYẾN MẠI
    • Giao hàng trong 24h tại khu vực nội thành Hà Nội
    • Tặng Bookcare Cao Cấp - Dịch vụ Bọc bìa Plastic Miễn Phí cho tất cả sách bìa mềm phù hợp với Chính sách và Quy cách bọc
    • Đóng gói 3 lớp cực kỳ cẩn thận cho đơn hàng sách ở xa. (Ngoài kv nội thành)
SỐ LƯỢNG
order
Thêm vào danh mục ưu thích
  • Hướng dẫn mua hàng
    Lần đầu tiên bạn mua hàng? Để Pibook hướng dẫn bạn mua hàng dễ dàng
  • Hướng dẫn thanh toán
    Có nhiều hinh thức thanh toán an toàn tiện lợi để bạn có thể lựa chọn
  • Phương thức vận chuyển
    Vận chuyển miễn phí cho đơn hàng trên 150.000 đ ở khu vực Nội thành hà nội và trên 300.000 đ ở các khu vực khác toàn quốc
  • Hotline hỗ trợ
    024 6329 6389
Khách Hàng Thường Mua Sách Này

Ẩn Tàng Thư Dantalian - Tập 2

Thế gian luôn tồn tại những tri thức không được phép biết đến. Chúng được ghi chép trong ảo thư, những cuốn sách nguy hiểm có khả năng làm xáo trộn luật nhân quả và những quy tắc của thế giới này. Thế nhưng, vẫn có những người chẳng thể nào kháng cự lại được sự hấp dẫn của chúng , và không rõ tự bao giờ, họ đã vượt qua ranh giới, bị những cuốn ảo thư chi phối và lạc lối. Chính vì vậy, thư viện mê cung - Ẩn tàng thư Dantalian – mới tồn tại nhằm phong ấn những cuốn ảo thư đầy quyền lực ấy…

Tại thư viện mê cung ấy, hoặc một nơi được đặt cái tên như vậy, có hằng hà sa số những cuốn sách được xếp chật kín trên những kệ sách kéo dài như dãy hành lang trải đến vô tận. Trong mê cung của những giá sách hoành tráng là thế chỉ vang vọng âm thanh của tiếng giấy lặng lẽ sột soạt. Một thiếu nữ đang ngồi trên những bậc thang uốn lượn bằng đá trong mê cung đọc sách. Cô vận bộ trang phục tuyền một màu trắng diềm lớp lụa và đăng ten mỏng, khẽ dập dờn như sóng trong làn ánh sáng mờ nhạt.

Tại nơi thanh tĩnh đến cô độc, chỉ vang vọng lại tiếng lật giở sột soạt ấy bỗng vọng lại tiếng bước chân nhẹ nhàng. Một chàng trai ước chừng mới đôi mươi, gương mặt vẫn còn vương chút nét niên thiếu, trông thì có vẻ là con nhà gia giáo nhưng lại tỏa ra một thứ khí chất kín kẽ đến quái dị, tựa như đã được trui rèn trong môi trường nhà binh. Sự xuất hiện của chàng trai khiến thiếu nữ thoáng xuất hiện chút xao động. Gương mặt cô trông hệt như một con búp bê với nụ cười dịu dàng, lại như một đứa trẻ đang chực òa khóc. Thiếu nữ đưa cho chàng trai 2 cuốn sách, sau một hồi nói chuyện, chàng trai rời đi, biểu cảm mang chút tổn thương.

Thư viện mê cung vô tận lại trở về với sự thanh tĩnh vốn có. Người thiếu nữ đặt cuốn sách trên đùi, môi khẽ thì thầm những lời mỏng manh như thì thào với trang giấy, những lời nói sẽ chẳng được ai đáp lại, tại nơi rộng lớn với vô vàn những cuốn sách. Thế rồi nàng lại tiếp tục đọc sách. Câu chuyện về một thiếu nữ mặc đồ đen với mái tóc đen dài mượt mà…

“Đúng vậy… Ta đã sớm quên đi những cảm xúc đó… cho tới khi… chàng tới…”

Thaihabooks trân trọng giới thiệu!

Về tác giả:

Mikumo Gakuto

Sinh ra ở tỉnh Oita, sinh sống tại thành phố Yokohama. Chủ yếu viết tiểu thuyết. Về tác phẩm gần đây có thể nhắc đến Asura Crying tiểu thuyết dài kỳ thuộc Dengeki bunko.

Minh họa bìa

G-Yusuke

Bố cục sách:

Chương 1: Công chúa ngủ trong rừng

Chương 2: Người đẹp dưới trăng

Chương đặc biệt 1: Những người yêu nhau

Chương 3: Cuốn sách trao đổi công bằng

Chương 4: Cuốn sách bào thai

Chương đặc biệt 2: “Cách toàn thắng”

Chương 5: Ẩn tàng thư Rasiel

Trích dẫn:

Huey đang cười trừ trả treo cô bé, nét mặt bỗng trở nên rắn đanh.

Cùng lúc đó, Dalian quay phắt lại.

Bên ngoài cửa sổ. Phía vườn trước của dinh thự, một âm thanh chờm tới tựa tiếng thú dữ đang rống lên.

Tiếng rống đó vang vọng một lúc lâu, cuối cùng tan biến như một bản hòa âm lệch lạc.

Đó chính là giọng của Martin Geese. Tiếng kêu giãy chết.

“Ngài ấy gặp chuyện gì…?”

Huey lao ra ngoài vườn trước thì thấy tấm lưng của một con quái vật đang cuốn toàn thân trong tấm chăn trắng.

Hình dạng khá giống con người, nhưng dáng vóc cao lớn phải gần gấp đôi một nam giới trưởng thành thông thường. Bờ vai rộng đến quái đản, và cái eo gầy đến khập khiễng. Sự thiếu cân bằng lệch lạc đến mức không thể gọi nó là con người cho nổi.

Con quái vật đó dùng cánh tay trái mọc đầy móng vuốt, ôm chặt lấy một thân người đổ nghiêng. Người đàn ông mang phong thái quý ông, gương mặt rậm lông – cần cổ Geese đã bị cắt đứt lìa, màu máu đỏ sẫm chảy lênh láng.

Ngay trước mắt con quái thú, Estella đang đứng sững như thể bị bắt mất hồn vía, máu bắn toàn thân.

“—Cúi xuống, Estella!”

Huey gào với tới chỗ cô thiếu nữ mình đầy máu me. Như có phản ứng với giọng nói đó, đôi mắt lạc thần của Estella nhìn về phía Huey.

Con quái thú bước thêm một bước về phía cô gái.

“Hừ!”

Huey tặc lưỡi, rút khẩu súng ra. Đó là một khẩu súng xoay nòng quân dụng cỡ đại. Không còn thời gian cảnh cáo nữa. Huey hấp tấp kéo cò, tiếng súng vang rền khu vườn trước.

Anh bắn ra ba phát đạn. Tất cả đều trúng vào lưng con quái vật.

Những tia lửa xanh lét bắn tung tóe, tiếng đạn đáp trúng đích rít lên thật không quen tai.

Cảm giác kì lạ này khiến Huey nhăn mày. Không khác gì bắn vào đá tảng.

“Gừ…”

Con quái thú để vọt ra một tiếng rên, rồi chậm rãi quay lại. Phản ứng này cho thấy nó không hề bị ảnh hưởng bởi những phát đạn kia. Ba phát đạt từ một khẩu súng cỡ đại mà chẳng xi nhê gì.

“Nó thật sự là quái vật sao!?”

Huey đơ ra, rồi liền bắn hết chỗ đạn còn lại.

Mục tiêu quá lớn nên không khó nhắm bắn. Hai phát trúng vào thân thể nó, một phát vào chỗ chân mày. Mọi chỗ bắn đều nhắm vào yếu huyệt.

Trong giây phút nhận lãnh đòn đạn, con quái vật chỉ khựng lại chút đỉnh.

Nhưng chỉ vậy thôi.

Con quái vật vẫn tỏ ra điềm nhiên như không, phất cánh tay phải đầy móng vuốt lên gườm gườm nhìn Huey. Đúng lúc đó.

“Huey!”

Anh nghe thấy giọng nói đanh gọn của một thiếu nữ sau lưng mình. Là Dalian.

Dalian cũng đã ra tới vườn trước, vừa mở phần ngực áo ra vừa gọi Huey.

Phần ngực trần của cô bé có chôn một cái ổ khóa ở nơi đáng lẽ phải là trái tim. Cái ổ khóa kim loại đã cũ gỉ như hòa vào làn da trắng muốt của cô bé.

Huey ném khẩu súng đã hết sạch đạn, rút luôn cả cái găng tay bên trái ra.

Lòng bàn tay anh tạc một viên hồng ngọc đỏ như màu máu.

Huey nắm chặt lại bàn tay mình, một chiếc chìa khóa xuất hiện như được phù phép. Đó là một chiếc chìa khóa vàng khảm viên hồng ngọc. Huey nắm lấy cái chìa khóa đó rồi nhanh lao tới chỗ Dalian, không do dự thọc chìa vào ổ. Ngay sau đó…

“Gừ…”

 Con quái vật rú lên những tiếng kêu thống thiết. Rồi đột nhiên, nó vặn vẹo toàn thân.

“Gì thế…!?”

Huey đề phòng nên đẩy Dalian ra sau mình và quay phắt lại thì nhìn thấy nó.

“Gào…”

Những tiếng rin rít quái đản vang lên, con quái vật bật nhảy lên. Nó vẫn cắp nách cái thi thể đã không còn sinh mệnh của Geese, rồi lao về phía trên đầu hai người Huey như một viên đạn đại bác. Con quái vật đáp xuống đỉnh mái biệt thự, rồi lại giậm nhảy tiếp. Cho tới tận khi thân thể hoàn toàn biến mất như hòa vào trong bầu trời đêm mượt không một gợn trăng sao. Huey ngỡ ngàng nhìn theo bóng dáng nó đi xa dần.

Một viên đá trang trí ở khu vườn trước đã bị nát bấy vì lực giậm nhảy của con quái vật đó.

Không cần phải băn khoăn thắc mắc, thứ đó chẳng thể là con người. Một hành động chỉ có ở quái vật.

Tiếng chuông của tháp đồng hồ lại rền rĩ ngân vang, rồi trả lại sự tĩnh lặng cho dinh thự.

“Thứ vừa nãy… chính là bản thể của lời nguyền trong căn nhà này sao, Dalian?”

Huey bàng hoàng đứng đực ra đó, lẩm bẩm trong luồng suy nghĩ hỗn độn.

Dalian không đáp lại câu nào. Cô bé chỉ lặng thinh chỉnh lại phần ngực trang phục xộc xệch.

“Estella, có bị thương không?”

Huey nhặt lại khẩu súng rơi trên nền đất, tiến lại gần Estella đang thất thần ở đó.

Cô tiểu thư nhuốm máu đầy thân nhìn sang anh với ánh mắt lạc thần.

“… Ngài Huey?”

Giọng nói của cô ta khi gọi tên Huey có điều gì thật lạ. Khắp người cô ngập máu tươi, nhưng dường như thân thể Estella không hề bị thương. Tất cả đều là máu của Geese. Cô giang rộng đôi bàn tay đỏ lòm máu ra trước ngực như thể đang kiểm tra coi có mưa hay không.

“… Anh họ tôi đâu?”

Cô ấy khẽ nghiêng đầu như một con chim non rồi hỏi câu đó.

Trong một thoáng, ánh mắt Huey khẽ giật khi nhìn Estella. Nhưng rồi, anh lập tức lấy lại tinh thần và lắc đầu. Anh cắn môi, gương mặt đượm đau buồn.

“Bị giết rồi. Bởi con quái vật quấn chăn màu trắng.”

“… Bị giết rồi?”

Estella chợt chớp mắt, dường như không hiểu ý nghĩa lời nói đó.

“A, ra là vậy ư…”

Rồi cô ấy lập tức gật đầu như thể đã thấu hiểu, ánh mắt nhìn đăm đăm vào cẳng tay máu me của chính mình.

Huey nhìn điệu cười mơ hồ của cô gái, không biết nói gì hơn.

“Anh ấy luôn đối tốt với tôi như vậy… thật đáng tiếc. Bộ trang phục đã bẩn ra thế này rồi… tôi chắc sẽ lại bị bà mắng mất thôi…”

Estella nói thế rồi cười với Huey với chút vẻ ngại ngùng.

Cô thiếu nữ mặc đồ đen quan sát nàng tiểu thư bằng vẻ mặt lãnh cảm.

0

0

PIBOOK

Đ/C: Thanh Xuân, Hà Nội

GPKD: 0105990058

HOTLINE 1

024 6329 6389

EMAIL

hotro@pibook.vn

Đăng ký nhận newsletter

© 2015 - Bản quyền của Công Ty TNHH PIBOOK

Giấy chứng nhận Đăng ký Kinh doanh số 0105990058 do Sở Kế Hoạch và Đầu Tư Thành phố Hà Nội cấp ngày 14/09/2012

Thiết kế website bởi Wecan-group.com